Câu chuyện đầy nước máy về chiếc máy tập phục hồi chức năng

Câu chuyện đầy nước máy về chiếc máy tập phục hồi chức năng

Tôi bảo bác tài dừng lại ở một ngã rẽ, rồi thong thả tản bộ trên con đường quen thuộc ngày xưa tôi vẫn thường cong mông đạp xe đến lớp. Bước vào cổng trường, tôi như đứa trẻ bỡ ngỡ trong ngày đầu đi học, tất cả mọi thứ sa hơn 10 năm, đã thay đổi rất nhiều. Những tòa nhà cao tầng được sơn trắng tinh với lớp học khang trang đứng bao quanh sân trường. Cái lán xe xập xệ gần cổng trường đã biến mất, thay vào đó là một vườn cây cảnh nhỏ với nhiều loài hoa rực rỡ.

dụng cụ tập phục hồi chức năng 3 trong 1

Ngày kỉ niệm 50 năm thành lập trường nhộn nhịp và đông vui hơn bao giờ hết. Tôi được một em học sinh mặc áo dài trắng tinh dẫn đến chỗ ngồi của cựu học sinh. Vì lâu quá không gặp nhau , chúng tôi ai nấy tay bắt mặt mừng, rơm rớm nước mắt. Thầy, cô dạy chúng tôi ngày xưa tuy đã già, dạy qua bao lứa học sinh nhưng vẫn nhớ được một vài đứa trong lớp tôi do có ấn tượng sâu sắc, một là thành phần cá biệt, hai là học sinh gương mẫu của lớp.

Chúng tôi hỏi han nhau đủ mọi chuyện trong cuộc sống, rồi kết thúc lễ meeting, cả lớp rủ nhau ra một nhà hàng để ăn trưa. Tôi ngồi gần Phúc, Phúc là đứa chơi thân nhất với tôi hồi cấp 3 vì cả hai đều ở trong đội tuyển văn của trường. Tôi tiện thể hỏi Phúc về người thầy trực tiếp kèm cặp chúng tôi môn văn để đi thi học sinh giỏi huyện. Phúc nhìn vào mắt tôi vẻ ngạc nhiên:

dụng cụ tập phục hồi chức năng 3 trong 1

– “Mày không biết à, thầy Mạch bị tai nạn nằm liệt giường mấy năm nay rồi, tao tưởng mày phải biết chứ?”
Giọng đọc du dương lẫn trong tiếng quạt trần ru ru những ngày hè oi ả bỗng vang lên trong đầu tôi. Hình dáng người thầy cao lớn đang cầm quyển sách trên tay đi lại trên bục giảng lại hiện ra mờ ảo.

Thầy là người đã cưu mang tôi, động viên tôi bước đi trên con đường chông gai để chạm đến tương lai sáng lạn.
Bố tôi mất sớm, mẹ tôi vì không chịu được cực khổ nên đã đi bước nữa. Tôi luôn uất ức trong lòng nên trở nên ngỗ ngược, đánh nhau, bỏ học, thậm chí là bỏ nhà đi.

dụng cụ tập phục hồi chức năng 3 trong 1

Ở trường, tôi là học sinh cá biệt, thầy cô bạn bè chẳng ai ưa nổi tôi. Vào năm lớp 11, một lần thầy giáo dạy văn lớp tôi đã cho cả lớp làm một bài văn nói về ước mơ của mình. Là dạng đề văn mới mẻ để đánh giá lực học môn văn của tất cả học sinh. Vì môn văn là môn duy nhất tôi yêu thích, nên tôi đã viết tất cả khao khát, mong muốn thực sự của mình vào trong đó như một lời tự sự.

Không ngờ, giờ ra chơi có người gọi tôi lên phòng bộ môn. Thầy Mạch hỏi bài văn này có thật là em viết không. Tôi với sự lì lợm đã không nói gì, vì cho rằng thầy nghi ngờ tôi chép bài bạn. Thầy hỏi tiếp: “Em có muốn tham dự kì thi học sinh giỏi môn văn toàn huyện không?” Tôi giật mình sửng sốt tròn mắt nhìn thầy.

Thầy nói với giọng nghiêm nghị: “Tôi đã xem bảng điểm của em, không kể đến các môn khác, riêng môn ngữ văn tôi thấy em học không tồi. Nếu tất cả những gì em viết trong bài văn này là thật, thì người cho em cơ hội không phải là tôi mà là chính bản thân em.” Và kể từ câu nói đó cuộc sống của tôi đã thay đổi.

http://reactivereports.net/wp-content/uploads/2017/04/thiet-bi-tap-phuc-hoi-chuc-nang-3-in-1-p131388188864061-8.png

Tôi nhớ những trưa hè oi bức, thầy và trò vẫn chuyên cần ôn luyện trong căn phòng học nhỏ. Giọng nói trầm ấm của thầy vẫn in sâu trong tâm trí tôi như thứ gì đó thân thuộc không thể nào quên. Thầy luôn động viên tôi mỗi khi tôi nản chí và mỗi khi tôi có chuyện buồn gia đình, tôi đều tâm sự với thầy. Nhờ công dạy dỗ của thầy, cả tôi và Phúc đều đạt giải cấp huyện, riêng tôi được chọn đi thi cấp tỉnh và mang về giải nhất.

Phúc dẫn tôi đến thăm thầy, thì ra thầy đã chuyển đi sống nơi khác từ bao giờ. Nhìn thấy thầy, tôi ứa nước mắt. Người thầy khỏe mạnh ngày nào còn đứng trên bục giảng nay gầy gò và ốm yếu. Tôi đến bên cạnh nắm lấy tay thầy, thầy nhận ra tôi ngay: “Nhiên đấy à, Nhiên phải không?”

http://reactivereports.net/wp-content/uploads/2017/04/thiet-bi-tap-phuc-hoi-chuc-nang-p131388178824016-7.jpg

Được nghe giọng nói của thầy sau bao nhiêu năm, tôi cảm động vô cùng. Thầy trò vui vẻ ôn lại kỉ niệm năm xưa. Thầy nói, thầy bị tai nạn xe máy mấy năm trước, đã phẫu thuật nhưng vẫn không thể đi lại được nên từ đó thầy không thể tiếp tục nghề nhà giáo. Tôi chợt nhớ ra mẹ tôi có một người bạn cũng bị bệnh giống thầy, sau đó tập luyện một loại máy điều trị tại nhà nên đã dần phục hồi. Tôi về nhà hỏi mẹ và tìm đến hẳn cửa hàng để tham khảo.

Đó là máy tập phục hồi chức năng của Đại Việt Sport, tôi nghiên cứu kĩ sản phẩm đó và mua về với hy vọng sẽ giúp thầy mình phục hồi sức khỏe. Tôi tặng thầy chiếc máy tập phục hồi chức năng của Đại Việt Sport làm món quà sau bao năm găp lại. Tôi cũng giữ liên lạc với người nhà của thầy để thỉnh thoảng hỏi thăm tình hình sức khỏe của thầy. Không ngờ sau 1 năm tôi nhận được tin vui, thầy tôi đã đi lại được. Cảm ơn Đại Việt Sport đã giúp tôi báo đáp công ơn người thầy mà tôi yêu quý nhất.

Nếu bạn có nhu cầu mua các sản phẩm khác như may chay bo, xe dap tap, thiet bi the hinh có thể liên hệ qua HOTLINE 1900 6753 để được tư vấn miễn phí về sản phẩm.

Ban đang xem blog Thể thao và cuộc sông. Hãy luyện tập thể thao mỗi ngày với máy chạy bộ,xe đạp tập thể dục hoặc xà đơn treo tường để có được 1 cơ thể khỏe mạnh và sức khỏe dồi dào. Chúc bạn vui khỏe & thành công!

Add a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *